| Loại vũ khí | Đại Kiếm |
| Độ hiếm | ★★★★ |
"...Ta biết các cậu đang nghĩ gì, lũ tân binh mọt sắt. Tại sao, nhân danh Talos, con mèo già này lại lạnh lùng và vô lý đến thế? Tại sao ta lại ném đám thịt non, mới được huấn luyện chưa đầy hai tuần, ra giết lũ buggerloid? BỞI VÌ TA RA LỆNH THẾ! Thứ duy nhất ta muốn nghe từ cái mồm rác rưởi của các cậu là: "SIR! YES, SIR!" Các ngươi có HIỂU QUÁI GÌ KHÔNG?!"
"Hay ta phải nhắc lại lần nữa? Ta là huấn luyện viên của các cậu! Ta là lò luyện, cũng là nước tôi thép! Công việc của ta chỉ có một dòng duy nhất: nhồi nhét sự thật này vào mấy cái đầu rỗng tuếch của các cậu - rằng chiến đấu với buggerloid KHÔNG PHẢI là buổi uống trà chiều thứ bảy với cô giáo Applecrumbs!"
"Ta không quan tâm các cậu có ghét ta hay không, bởi sớm muộn gì... các cậu cũng sẽ biết ơn sự giáo d..."
"CẮT!"
Tôi bừng tỉnh và nhận ra mình lại hỏng đúng cái câu ấy lần nữa.
Đạo diễn Luther lao tới, mặt đỏ gay, chỉ thẳng vào mũi tôi gầm lên:
"Cậu Hudson! Có con quái thú chở hàng nào giẫm nát cái mồm cậu à? Cậu đã LỠ ba lần chỉ với một câu thoại đơn giản này! Nếu còn hỏng thêm lần nữa, tôi muốn cậu LẬP TỨC MANG MỒM THỐI HẬU ĐẬU CỦA CẬU RA KHỎI TRƯỜNG QUAY!"
...
Tôi trở về phòng chờ. Dennick, người đại diện của tôi, nhăn mặt. "Lukas, cậu nghĩ gì thế hả? Tôi tưởng cậu là thủ khoa Học viện Nghệ thuật Biểu diễn Tân Wrankwood cơ mà!"
Tôi im lặng, lấy kịch bản đã đầy những ghi chú cá nhân. Tôi khoanh tròn cái tên "Guy Crerar" - một sĩ quan thuộc Hội Lời Thề Thép, nhân vật tôi được giao thủ vai.
"Guy Crerar là một Hội Lời Thề Thép nổi tiếng liêm chính và chính trực. Trong phần tiền truyện, anh ấy là một huấn luyện viên nhân từ, luôn đứng ra bảo vệ tân binh khi họ bị đối xử bất công, và dám chất vấn cấp trên khi mệnh lệnh vô lý."
"Nhưng giờ thì sao? Guy biến thành một kẻ kiêu căng, ích kỷ, coi tân binh như vật hy sinh rẻ rúng, coi lớp trẻ yếu kém như rác rưởi hạ đẳng..."
"...Cậu định nói gì vậy?" Dennick không tỏ vẻ hứng thú, ngược lại còn chán chường.
Tôi thở dài, cố gắng diễn đạt thật chân thành và chỉnh tề với người từng tự gọi mình là "fan hâm mộ số một" của tôi.
"Ý tôi là kịch bản này có vấn đề nghiêm trọng trong việc xây dựng nhân vật. Chúng ta đã có bộ ba phim Iron Banner rồi. Nhân vật chủ chốt trong phần tiếp theo không nên bị biến thành hình tượng thô thiển như thế này. Guy còn đại diện cho hình ảnh của những Hội Lời Thề Thép trong câu chuyện nữa. Có lẽ ta không nên..."
"Thôi nào, Lukas. Bớt sướt mướt đi. Chúng ta đâu còn ngồi ở trường diễn xuất nữa."
Dennick cắt ngang trong cơn bực bội. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt chua chát, một cái nhìn tôi quen thuộc, nhưng không ngờ sẽ nhắm vào mình.
"Cậu cần cái nhìn thực tế hơn! Đây không phải lớp nhập môn diễn xuất. Cậu không còn đi học nữa đâu!
"Toàn bộ mấy chuyện về xây dựng nhân vật và chất lượng kịch bản KHÔNG LIÊN QUAN đến cậu. Đã có đạo diễn, biên kịch, nhà sản xuất lo chuyện đó!
"Còn cái gọi là 'hình ảnh của những Hội Lời Thề Thép'... Cậu có biết series này kéo bao nhiêu tân binh cho họ không? Tôi chẳng thấy ai phản đối cả!
"Nhìn quanh mà xem! Tân Wrankwood đâu cần diễn viên còn chưa hiểu nổi vai trò của mình!
"Cậu phải tỉnh lại đi! Và làm ơn! Diễn cho tròn cái cảnh đó hộ cái!"
Tôi nhìn Dennick. Những gì anh ta nói... khó mà phản bác. Anh ta có lý.
Tôi chỉ vừa tốt nghiệp, chẳng có tiếng nói gì về mấy việc lớn lao.
Thành phố Công Đoàn Triglava là nơi xa nhất tôi từng đặt chân tới. Tôi chỉ biết đến những Hội Lời Thề Thép qua màn ảnh và áp phích quảng cáo.
Còn Aggeloi, pháo đài phương Bắc, tinh thần Giữ Thệ Ước... tất cả chẳng còn ý nghĩa gì khi tôi cởi bỏ bộ trang phục diễn.
- Và chẳng phải đó là sự thật sao?
Nhưng họ bảo tôi rằng có một Hội Lời Thề Thép khi xưa được mời kiểm tra tính xác thực của phục trang. Nó còn được may bằng đúng loại vải quân phục thực sự, và gắn thêm Huân chương Expeditioner lấp lánh.
Tôi không ngăn nổi cảm giác như có thứ gì đó sôi sục trong lòng.
Và thế là tôi ngẩng đầu, bình thản đối diện với người đại diện đầu tiên cũng là cuối cùng của mình.
"Xin lỗi, Dennick. Có lẽ anh đúng.
Nơi này không có vai diễn nào phù hợp cho tôi...
Và vì thế tôi không thể là Guy Crerar trong phiên bản này nữa.
"- Bảo trọng".
Và thế, tôi để lại đại diện của mình, cùng với hợp đồng chấm dứt và khoản phạt
Tôi bước ra khỏi phim trường một mình
...
Hai tuần sau, sau khi thu xếp xong xuôi mọi chuyện và gói ghém đồ đạc, tôi đến bến xe đường dài lớn nhất Tân Wrankwood, mua một vé đi phương Bắc.
- Rồi sao nữa?
Tôi đã tới nơi này, nộp đơn xin gia nhập Order. Trải qua nhiều vòng kiểm tra và huấn luyện -
cuối cùng tôi đã giành được vị trí để đứng trước mặt ngài hôm nay, thưa ngài.