| Loại vũ khí | Đơn Vị Thuật Pháp |
| Độ hiếm | ★★★★★★ |
Trước khi trở thành nhân viên Endfield, tôi từng sống ở một làng quê nhỏ. Nói đúng ra thì nó giống một trại tạm bợ hơn. Khu vực đó được cả Công Đoàn và Phòng Thương Mại Tổng Hợp Talos-II lên kế hoạch phát triển. Cả hai tổ chức cùng quản lý nơi này nên dân cư thì đủ mọi hạng người. Dù nghèo nàn, xập xệ, nhưng trại vẫn sống động và huyên náo.
Tôi nhớ vào một buổi tối nhá nhem, vài người Sarkaz đang ngồi xổm trước cửa khoang tôi và nhai khẩu phần ăn của họ một cách lặng lẽ. Họ là thành viên Công Đoàn, không ai mặc áo, để lộ thân hình rắn chắc dưới làn gió buốt. Họ đều là người Sarkaz, mắc hội chứng Oripathy và đều biết cách sử dụng Thuật Pháp. Họ là người của tôi. Khi thấy tôi đi tới, họ hơi bối rối mỉm cười thân thiện rồi nhích sang để tôi đi qua cửa khoang.
Cách đó không xa, một nhóm Công Đoàn khác cũng đang ăn uống, ca hát, quây quần quanh lửa trại. Họ cười vang, cụng ly, chia sẻ những phần ăn giống nhau. Họ nhảy múa quanh lửa trại, hát những bài ca quê hương.
"Chia sẻ những phần ăn giống nhau..."
Tôi mong cô hiểu ý tôi, Giám sát viên Perlica.
Cuộc sống người dân của tôi đã đổi khác nhiều. Ông nội tôi đã sống hơn 200 năm, thường kể những chuyện cũ về Kazdel. Ngày nay, người Talos đối xử với chúng tôi dễ chịu hơn so với tổ tiên họ trên Terra. Người ta không sợ hãi Thuật Pháp của chúng tôi, chứng Oripathy cũng không còn là án tử đối với những ai mắc phải. Tất cả đều nhờ vào công lao của các nhà khoa học và bác sĩ tận tụy. Tôi có nhiều bạn bè đa chủng tộc, họ đều được hưởng nền giáo dục như nhau. Dù vậy, nhờ sức mạnh sử dụng Thuật Pháp tiềm tàng và thể lực vượt trội, người dân của tôi hoặc trở thành công nhân lao động nặng, hoặc là trở thành binh sĩ chống lại lũ Aggeloi và Kẻ Nhiễm Khuẩn.
Mọi thứ trông có vẻ công bằng. Mọi thành viên và công nhân đều được chia những phần ăn giống nhau.
Nhưng người của tôi vẫn bị tách biệt. Tất cả chủng tộc đều nhảy múa ca hát quanh lửa trại. Tất cả, trừ chúng tôi.
Đôi khi tôi nghĩ... Cách mà xã hội này bao dung người Sarkaz, chính là bằng cách quên đi rằng chúng tôi *là* người Sarkaz. Phải chăng cái gọi là "công bằng" này chỉ là một lập luận khiên cưỡng, được xây dựng bằng sự lờ đi những khác biệt về lịch sử, văn hóa, và ngôn ngữ?
Cuộc sống trên Talos rõ ràng tốt hơn rất nhiều so với sự bất công mà chúng tôi từng chịu ở Terra. Nếu là thời của ông tôi, người dân sẽ nghĩ những lời tôi nói ra chỉ là hoang tưởng, là đòi hỏi vô lý của một đứa trẻ bị nuông chiều và chưa bao giờ biết đủ.
Nhưng tôi vẫn muốn đặt ra câu hỏi. Liệu ai sẽ bảo vệ những phẩm chất và giá trị của người Sarkaz? Người của tôi sẽ chẳng bao giờ nhận được sự tôn trọng nếu mọi thứ cứ tiếp diễn như hiện tại. Thay vào đó, chúng tôi trở thành những sinh vật bị thuần hóa, tồn tại để phục vụ lợi ích của kẻ khác... Tất nhiên, ta biết về Seš'qa, nhưng không thể nào hoàn toàn chấp nhận con đường mà họ đã chọn.
Tôi chọn trở thành một người Endfield bởi tôi tin rằng Endfield không phải nơi như thế. Tôi thực sự hạnh phúc khi được các đồng đội tại Endfield công nhận. Tôi cũng sẽ khắc ghi quãng thời gian sống cùng những Kẻ Tầm Ca sống ngoài rìa Trường Địa, cả những lời tử tế mà Martin Marvin Malen dành cho tôi. Nhưng tôi có mơ ước, Endministrator và Giám sát viên Perlica. Tôi mơ một viễn cảnh cho người Sarkaz.
Vì thế, tôi từ chối lời đề nghị trở thành cán viên tinh anh.
Giờ vẫn chưa phải lúc.