| Loại vũ khí | Vũ Khí Cán Dài |
| Độ hiếm | ★★★★★ |
Thành phố có rất nhiều gia đình. Không ai biết gia đình nào là thân thiện và hòa thuận nhất. Nhưng mọi người đều đồng ý rằng nhà Weber chính là mặt đối lập của hai chữ hòa bình. Hiếm có gia đình nào lại có nhiều con cái đến thế, và cũng hiếm có gia đình nào lại lắm mối thù như họ. Trong phạm vi sáu mươi bốn kilômét vuông, chỉ nên có duy nhất một người họ Weber xuất hiện. Nếu có nhiều hơn, vùng đất xấu số ấy sớm muộn cũng sẽ chứng kiến bạo lực và đổ máu.
Mới tháng trước, người con cả nhà Weber đã nhận được một lá thư ngay trên chiến trường. Sau khi phanh thây kẻ địch trước mặt mình, anh tìm đến sĩ quan chỉ huy, xin nghỉ phép một tháng rồi lập tức lên đường trở về nhà. Băng qua rừng rậm, anh bắt gặp người em trai đang chuẩn bị bổ rìu xuống đầu anh trai mình, thì đúng lúc đó người anh đọc to nội dung bức thư. Người em quăng chiếc rìu đi, thu xếp vài món đồ, rồi cùng anh trai bắt đầu một hành trình dài.
Em gái của họ đã đợi sẵn trên một con thuyền neo bên bờ sông. Hai anh em tỏ ra dè chừng cây mái chèo khổng lồ mà cô ta đang cầm. Lần trước họ bất cẩn, phải ba ngày sau mới tỉnh lại.
Thời gian không còn nhiều, trong khi chặng đường phía trước vẫn còn dài.
Ba anh em đối mặt với một sa mạc mênh mông. Khi họ lạc lối giữa những cồn cát đổi hình không ngừng, một đoàn xe xuất hiện đúng lúc. Người lái chiếc xe dẫn đầu hạ cửa kính xuống, để lộ gương mặt mà cả ba ghét cay đắng hơn bất cứ thứ gì trên đời — Chú Weber, người sống cách đó hàng dặm nhưng chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội xuất hiện để chế giễu gia đình mỗi khi họ gặp khó khăn.
"Lên xe đi, lũ nhóc," Chú Weber cho họ quá giang, mặc kệ ánh mắt trợn trừng của họ. Những chiếc xe khác trong đoàn bấm còi inh ỏi thúc giục. Âm thanh hỗn loạn ấy chắc chắn đã che giấu sự hiện diện của không ít Weber khác.
Đoàn xe lập tức khởi hành, để lại những vệt bánh xe mong manh trên cát. Họ lái xe suốt đêm ngày không nghỉ trước khi tới được điểm dừng chân cuối cùng. Mặt hồ đang ở mực nước cao nhất, phình to sau cơn bão, với những con sóng lớn vỗ tới tấp vào bờ. May thay, người cô giàu có nhất của họ sở hữu một con tàu to lớn, vững chãi, đủ sức chứa toàn bộ thành viên trong nhà.
Người cô đó, Thuyền trưởng Weber hiên ngang bước đi trên boong tàu chòng chành khi con tàu xé gió vượt bão, cưỡi trên những con sóng. Cô hừ mũi khinh miệt với những kẻ không kìm nổi dịch vị trong bụng, và gầm gừ đầy phỉ báng với những ai mặt mày tái mét đang bám chặt lan can để níu giữ mạng sống. Cơn bão theo họ suốt hành trình, và tất cả thành viên đều an toàn trở về quê nhà.
Mọi người đều sững sờ khi thấy họ lao qua đại lộ, hướng thẳng đến bệnh viện lớn nhất thị trấn. Họ đông đến mức phủ kín cả con đường.
Cuối cùng, nhà Weber tụ họp trong phòng bệnh, vây quanh một bé gái vẫn còn quấn trong tã. Đứa trẻ yếu ớt mở mắt nhìn tất cả mọi người có mặt, rồi khép lại vĩnh viễn, ra đi khi vẫn chưa hề bị chạm tới hay vấy bẩn bởi những tầm thường của thế giới phàm tục.
"Cảm ơn mọi người đã đồng ý đến gặp con bé lần cuối," cô gái Weber trẻ nhất khẽ nói, vừa ôm đứa trẻ trong tay, khi cơ thể nó dần trở nên lạnh lẽo.