| Loại vũ khí | Kiếm |
| Độ hiếm | ★★★★★★ |
Fuyao:
Mẹ lại mơ thấy con đêm qua. Giờ này hẳn là con đang ở Baizao cùng với bố và vui chơi bên ông bà. Trên phố chắc đầy mùi hương tiệc tất niên. Con đã ăn bánh sủi cảo chưa? Mama mong là lần này bố không tự làm. Ông ấy chưa bao giờ biết làm cho đúng - bột không nghỉ đủ, vỏ thì lúc quá dày, lúc quá mỏng. Nếu ảnh cứ khăng khăng, con chỉ cầu trời ảnh đừng làm hỏng nữa. Mẹ vẫn nhớ năm con tròn một tuổi, bố giấu đồng xu trong bánh, con lỡ nghẹn suýt mất mạng. Cả gương mặt con xanh tái, mẹ hoảng loạn không nói nổi. May mà vị Thiên Sư già ghé qua kịp lúc cứu con.
Alas à, ngôi nhà container di động nơi chúng ta từng ăn bánh cùng nhau giờ đã bị Ankhor đập nát. Tất cả bị khoan sâu xuống đất, cả những câu đối xiêu vẹo cũng không còn. Giờ mẹ đang hộ tống đội tiên phong tiến xuống phía nam. May mà Dada đã hết ca nên mẹ nhờ cậu ấy đưa con về sum họp cùng gia đình... Nếu không, con đã phải theo mẹ trên con đường khắc nghiệt này, khóc vì đói và lạnh. Những quái vật "Aggeloi" thật tàn nhẫn vô tình. Nhưng con đừng lo, mẹ là bậc thầy của Trường Phái Sấm Sét.
Đêm nay, chúng ta tìm được chỗ trú trong thung lũng. Một bà nông dân nấu canh bánh gạo năm mới từ chút lương thực còn lại chia cho mọi người. Mẹ còn cắt mấy bông hoa dán cửa sổ, dán lên nơi trú tạm. Công nhân đang hát hợp xướng, giọng Ursus và Victoria tuy thô nhưng đầy nhiệt huyết. Mẹ chưa từng nghĩ sẽ phải xa con và bố đến cái Tết thứ hai trên Talos-II này.
Mẹ nhớ con lắm. Nếu con nhớ mẹ, hãy ôm chặt con búp bê mẹ giấu trong tấm khăn quấn con. Mẹ tự tay làm, con biết đấy. Dù cách nhau bao nhiêu vì sao, mẹ vẫn cảm nhận được từng cái ôm bé nhỏ của con.
Thương con, mẹ của con
Fuyao:
Con sắp vào học rồi phải không? Mẹ tự hỏi giờ con cao đến đâu. Con giống mẹ hay bố hơn? Bài vở học hành thế nào rồi? Mẹ xin lỗi vì không ở bên con để kèm con học. Tuy bố tốt nghiệp Học Viện nhưng chưa bao giờ tính toán giỏi. Mẹ mong ông ấy không làm chậm bước con. À mà, giờ con thích nhất môn nào?
Con có biết nguồn gốc tên con không, Fuyao? Mẹ và bố đến Talos-II vì tình yêu dành cho vũ trụ. Con sinh ra ngay dưới Cổng Không Gian. Mẹ và bố nghĩ con có thể trở thành Thiên Sư không gian nên đặt tên con là Fuyao - tinh hoa tốc độ. Nhưng tên gọi chỉ là giấc mơ. Điều mẹ thực sự mong muốn là thấy con lớn lên bình an. Mẹ không quan trọng con thích đọc sách hay làm điều gì khác, Mẹ sẽ luôn ủng hộ con.
Thời cuộc đang khốc liệt. Không lâu trước đây, thầy mẹ đến tìm, mời mẹ tham gia dự án chế tạo con tàu khổng lồ bay quanh Talos-II. Không chỉ chúng ta đâu, nhóm còn có nhiều người Terra bị kẹt ở nơi này... Mọi người đều hào phóng dốc hết công nghệ bí mật, kỳ vật, kỳ quan mình có. Nhiều thứ là kỳ tích công nghệ không thể tái tạo, nhưng họ sẵn sàng đánh cược tất cả vì chiến thắng.
Mẹ hiện là một phần dự án, chỉ phụ trách thiết kế và xây dựng một mô-đun hỗ trợ nhỏ. Mẹ chưa từng nghĩ mình có thể chạm tới các vì sao nhanh như vậy. Nhưng mẹ cũng cảm thấy dường như đã chờ khoảnh khắc này quá lâu. Chúng ta đã chịu đựng quá nhiều ngày trên hành tinh này, và mẹ đã bỏ lỡ quá nhiều khoảnh khắc con khôn lớn.
Sau cùng thì, chúng ta đã trải qua quá nhiều ngày đau khổ trên hành tinh này, và mẹ đã bỏ lỡ quá nhiều khoảnh khắc con khôn lớn.
Thương con, mẹ của con
Fuyao:
Chiến tranh đã kết thúc. Nhưng mẹ vẫn không thể kìm nổi nỗi cay đắng về những gì xảy ra sau "chiến thắng" ấy. Chúng ta không thể quay về Terra nữa. Mọi con đường trở về đều đã bị chặn mãi mãi. Chúng ta không tiến thêm được bước nào - thậm chí suýt tự diệt vong trong những cuộc xung đột nội bộ sau đó.
Mẹ lại mơ thấy con. Trong giấc mơ, con đã trưởng thành, trở thành một Thiên Sư, tay cầm thiết bị Thiên Sư oai phong. Nhưng khi tỉnh dậy, mẹ nhận ra mình gần như không còn nhớ rõ khuôn mặt con trong mơ nữa. Bao năm rồi mẹ con ta chưa gặp lại nhau... Không biết con còn nhớ mẹ trông ra sao không? Có lẽ giờ con sẽ không nhận ra mẹ đâu, vì mẹ đã không còn trẻ nữa rồi. Hongshan giờ chỉ còn là một hố thiên thạch khổng lồ, được trao lại cho những Thiên Sư còn trụ lại ở Talos-II. Ở đây có rất nhiều đồng hương đến từ Viêm Quốc. Chúng ta cùng nhau dựng nên Học Viện Khoa Học Hongshan, rồi bắt đầu trồng trọt tại mảnh đất này. Mẹ đã chia sẻ kỹ thuật trồng thủy canh mà mẹ từng chuẩn bị cho dự án công nghệ không gian. Phải mất vài năm, nhưng cuối cùng chúng ta cũng đã thu được vụ mùa dồi dào. Giờ đây, nhiều người đã có thể sống yên tâm mà không lo đói khát khi đợt hạt giống tiếp theo được gieo.
Khi kho lương đã đầy, mọi người đủ cơm áo, mẹ hy vọng chúng ta có thể một lần nữa ngước nhìn lên bầu trời sao. Dẫu Cổng Không Gian vẫn còn xa tầm với, nhưng mẹ sẽ lái một con thuyền vĩ đại, cưỡi theo luồng gió nâng của Fuyao, rẽ qua biển sao để đến bên con.
Hãy đợi ngày ấy nhé, đứa con yêu dấu nhất của mẹ.
Thương con, mẹ của con