| Loại vũ khí | Kiếm |
| Độ hiếm | ★★★★★★ |
"Chà. Ngươi đã giết đồ đệ trẻ tuổi của ta, phải không? Tại sao?"
"Ồ... Ồ... Đó là đồ đệ của ngài à? Ui. Tất cả là hiểu lầm thôi. Chuyện là thế này... Chàng trai trẻ tài giỏi ấy đã đến đấu trường ngầm của chúng tôi và thắng mười trận liên tiếp. Có lẽ cậu ấy muốn có khoảnh khắc huy hoàng ở sự kiện của chúng tôi. Thật không may, chúng tôi là một tổ chức vì lợi nhuận, vì vậy chúng tôi... tất nhiên không phải tôi, đã cử một vài người trung gian đến nói chuyện với cậu ấy. Lẽ ra đó phải là một buổi nói chuyện thân thiện. Nhưng, ôi thôi... Không ai ngờ vụ tai nạn lại xảy ra..."
"Vô lý."
"Vậy thì... Hy vọng ông có thể sửa lại ý của tôi chăng?"
"Ngươi đâu cần biết có tai nạn bất ngờ nào. Ngươi không ngờ rằng đích thân sư phụ ta đây lại xuất hiện trước mặt ngươi... Và ngừng tỏ ra văn minh lịch sự đi. Nó làm ta kinh tởm."
"Có hơi tẻ nhạt nhỉ, ngài có nghĩ vậy không?"
"Hơi tẻ nhạt sao? Có lẽ ta sẽ kể cho ngươi về câu chuyện của Bùng Binh Asphalt."
"Tôi đang lắng nghe đây."
"Khi mới bắt đầu, không ai nghĩ rằng Bùng Binh này sẽ kết thúc như thế. Hồi ấy nó như một căn trọ cho các đội xây dựng đường sá. Sau đó các tài xế lái xe tải đường dài cũng bắt đầu đưa gia đình của họ đến sinh sống tại đây. Các cung đường và tuyến vận tải hàng hóa trở thành trung tâm vận chuyển tự nhiên, đủ loại người bắt đầu đổ về nơi này. Đó là khi các giải đấu và trận đấu ngầm bắt đầu. Bùng Binh cũng là nơi có thể mua mọi loại vũ khí, trang bị, và thậm chí là hàng hóa xa xỉ. Vào thời kỳ hưng thịnh nhất, Bùng Binh là trung tâm của mọi thứ... tiền bạc, tham vọng và sức mạnh... Dĩ nhiên, ai cũng tôn trọng nguyên tắc nền tảng.
"Ta là một trong đội viên xây dựng đường sá đầu tiên. Ta đã chứng kiến khu vực nhà di động này phát triển và đạt được quy mô tương đương với một thành phố độc lập. Khung cảnh đó khiến ta thấy hạnh phúc. Ta nghĩ Bùng Binh vượt xa Thành Phố Talos mà người ta sẽ không bao giờ hoàn thành. Đôi khi ta thậm chí nghĩ rằng mình hơi ám ảnh với "vinh quang tập thể". Có lẽ việc chuyển sang Công Đoàn Công Nhân đã có thể mang lại lợi ích cho ta. Ngươi có hiểu ta đang nói gì không?"
"Ồ, có, tôi hiểu rất rõ."
"Không, đồ ngu. Nhìn ngươi mà xem. Ta không nghĩ rằng ngươi là kiểu người hiểu được ý nghĩa của vinh quang. Ngươi chỉ quan tâm đến lòng tự trọng bề ngoài. Ta không trách ngươi. Bùng Binh bây giờ đã đầy những kẻ như ngươi... như Nửa Mặt và Signor Tommasino... Những người tốt đã rời đi khi bọn ta ngừng xây dựng đường sá và nơi đây không còn là trung tâm của các dự án hạ tầng. Rồi những người khác chuyển đến. Loại người như ngươi, những kẻ không tôn trọng quy tắc hay nguyên tắc nền tảng nào. Đã biến Bùng Binh thành một nơi nhơ bẩn..."
"Một câu chuyện khá hấp dẫn, thưa ngài. Khi tôi quyết định đưa các chàng trai đến Bùng Binh để kiếm sống, tôi thực sự đã điều tra nơi này một cách rất tỉ mỉ. Tôi đã xin được giấy phép hợp pháp để hoạt động từ Tập Đoàn Mieszko và đã lịch sự thăm hỏi mọi tổ chức địa phương. Tôi tin rằng tôi đã thực hiện mọi bước một cách hoàn hảo để đảm bảo sự tồn tại của cơ sở nhỏ của chúng tôi. Thành thật mà nói, tôi thực sự có ý định thoát khỏi quá khứ không rõ ràng và bắt đầu một công việc kinh doanh đàng hoàng. Tương tự như vậy, tổ chức của tôi tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc... Nhưng tại sao ngài lại nói như thể tôi là người phá vỡ các quy tắc? Lẽ ra đó phải là tên đệ tử cứng đầu của ông chứ?"
"Quy tắc ư? Chỉ có một quy tắc duy nhất. Đối xử với bản thân *VÀ* người khác như những con người... Đây là quy tắc duy nhất mà những người như ngươi sẽ không bao giờ hiểu được."
"Hử. Tôi chưa bao giờ nghe về nó. Phải chăng ngài vừa bịa ra?"
"Không hề, con trai à. Ta đã viết ra quy tắc và ta đã đấu tranh lâu dài, vất vả để bảo vệ nó."
"Tôi nghĩ bây giờ tôi đã hiểu. Ngài là một trong những "Anh Hùng Mang Mặt Nạ"... Hah! Tôi nghĩ những người như ngài chỉ tồn tại trong sách thiếu nhi... Thành thật mà nói, khi còn nhỏ tôi khao khát trở thành người như ngài. Đã có những lúc tôi tự hỏi mình sẽ như thế nào nếu tôi sinh ra một thế kỷ hay sớm hơn nữa. Liệu tôi có thể trở thành một trong những anh hùng đã chấm dứt Cuộc Chiến Aggeloi Đầu Tiên không? Ngoài ra, hiện nay mọi thứ rất khác rồi thưa ngài. Thời đại của những anh hùng đã qua lâu rồi. Chúng ta phải sử dụng các phương tiện khác để lưu danh sử sách."
"Hừ. Ta không phải là anh hùng. Chỉ là một lão già lẩm cảm, chỉ chiến đấu khi đã hết sự kiên nhẫn. Tuy nhiên, những kẻ hèn hạ như ngươi, sẵn sàng làm mọi thứ để chiến thắng, còn tệ hại hơn nhiều."
"Ngài nói rất đúng. Có lẽ từ giờ chúng ta nên để vũ khí lên tiếng."