| Loại vũ khí | Kiếm |
| Độ hiếm | ★★★★★★ |
"Trông xa như một chiếc giếng..."
Hắn chống khuỷu tay lên lan can của đài quan sát, ánh mắt dõi theo chai rượu thứ mười hai bay lơ lửng rồi rơi xuống biển xa mờ. Khi ấy, trong tầm mắt hắn hiện ra "vòng tròn" vĩ đại - công trình nơi hắn làm việc. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nó từ độ cao như vậy.
"Mục đích của nó là gì? Một loại hầm trú ẩn dưới biển gì đó? Tôi nghe nói nó được dùng làm bệ phóng khai hỏa một thứ gì đó..."
Hắn thoáng buông trí tưởng tượng chạy xa, rồi lại kìm mình. Cơ ngơi ấy đâu còn liên quan đến hắn nữa. Giá như vài tháng trước hắn đã tham gia kỳ tuyển chọn, trước khi mất đi một con mắt cùng cả đội ngũ nơi chiến trường, hẳn đã có thể được chứng kiến việc tối mật được thực hiện bên trong lòng công trình kia. Nhưng giờ, niềm kiêu hãnh lẫn động lực góp phần cho tương lai nhân loại đều đã mục rữa dưới nấm mồ đồng đội
Hắn giờ chỉ còn là một kẻ lau boong vô danh... "Ông chủ ta là ai nhỉ?" Hắn nhìn xuống tấm thẻ làm việc. Tập Đoàn Endfield. Ừ thì cũng thế cả thôi... Endfield, Công Đoàn, Phòng Thương Mại Tổng Hợp Talos-II, Học Viện... nơi đây quy tụ đủ mọi phe phái
Tất cả giới thượng tầng đổ về vùng đất hẻo lánh này, cách xa tiền tuyến, để lại lao vào một dự án khổng lồ khác...
"Có lẽ rồi cũng thất bại. Các tiền tuyến lần lượt sụp đổ, những khu vực có thể sinh sống đang bị bóp nghẹt đến mức không còn tồn tại. Liệu bọn họ thật sự có thể tìm được thứ gì đủ sức xoay chuyển tình thế thất bại này không?
"Thôi, nghĩ làm gì cho nhức đầu..."
Nếu đã muốn sống nốt đời còn lại chẳng bận tâm điều gì, hắn sẽ đẩy nó đến tận cùng. Nhưng rồi sau lưng vẫn vang vọng những lời đàm tiếu - Đứa con duy nhất của một gia tộc quân nhân lừng lẫy. Ngôi sao trẻ đang lên, lại tự dìm mình vào sự chán ghét bản thân, tình nguyện cầm chổi lau boong để được xa chiến trường nhất có thể - Đúng vậy, đôi tai hắn vẫn nghe rõ những lời ấy.
Hắn lấy làm lạ vì những lời nói ấy vẫn đau đớn như dao cắt. Đó là lý do hắn tìm đến nơi này, để xả mình. Nhưng sự giải thoát ấy sớm biến thành tự thương hại, và hàng loạt chai rượu rỗng.
Chai thứ mười ba rơi xuống biển.
Tại sao hắn vẫn thấy tệ hại đến thế? Có thứ gì đó hắn chưa buông bỏ được chăng? Huân chương? Hắn đã vứt đi rồi. Vũ khí ưa thích? Thậm chí chẳng nhớ đã chôn ở đâu. "À... còn một thứ khác."
Hắn tháo miếng che mắt, rồi móc ra khỏi hốc mắt vật chẳng bao giờ ấm lên được: con ngươi giả bằng vàng và Vỏ Originium. Nó nằm gọn trên lòng bàn tay, lạnh lẽo nhìn lại hắn. Trong câu chuyện được truyền qua nhiều thế hệ, con mắt được tạo ra từ vàng do các hoàng đế ban thưởng. Tổ tiên hắn từng tung hoành trong Đại Chiến Tứ Hoàng, tận mắt chứng kiến Gaul sụp đổ... Qua bao đời, từ những bậc quyền quý cho tới những kẻ chinh phạt khắp Terra, con mắt luôn truyền cho hậu nhân kế tiếp. Và giờ, hắn, kẻ thất bại ô nhục, là truyền nhân cuối cùng.
Ánh sáng rực rỡ của huy hoàng gia tộc soi từ đồng tử viền vàng kia, luồng sáng lạnh buốt vào tận tâm can.
Hắn siết chặt nắm tay, rồi ném thẳng bảo vật dòng dõi xuống biển.
"Xong. Mọi thứ yên lặng."
Men rượu quặn xoáy trong bụng, hắn ợ khẽ. Vòng tròn ngoài kia trông ngày một giống... một cái giếng. Hắn chợt nhớ đến giếng ước trong ngôi làng nhỏ mình từng ghé qua trong những chuyến du ngoạn khắp Terra. Người ta ném vào đó những đồng vàng, bạc, cầu mong ước nguyện thành sự thật. Giá trị vật ném xuống sẽ quyết đinh phạm vi của điều ước.
"Hừ. Bọn ngu ngốc."
Nếu thế thì... món đồ hắn vừa ném đi kia, sẽ biến thành điều ước gì?
Con mắt ấy từng chứng kiến sự diệt vong của quốc gia, sự tái sinh của nền văn minh, máu lửa, hủy diệt, và cả sức mạnh hồi sinh. Liệu cái giếng có nhào nặn nó thành thứ khác?
"Thôi kệ. Tốt nhất là ngủ say một giấc."
Hắn vung tay, ném tiếp chai rượu thứ mười bốn. Nhưng lần này, cái chai treo lơ lửng giữa không trung, ngừng hẳn
Giếng ước đã đáp lại.
Không gian chết lặng, rồi từ biển sâu trồi lên khối tinh thể khổng lồ.
Trời đất nứt toác, lộ ra một con đường Originium kéo dài tới tận mây xanh.
Cuối con đường ấy, vô số hình bóng huy hoàng đứng sừng sững. Phía sau họ là một Cánh Cổng Không Gian khổng lồ.
"Vì sao, hỡi các Bệ Hạ?
"Bởi vì ta đã vứt bỏ ân tặng của các người? Vì ta chối bỏ lịch sử, huyết thống, và vinh quang của chính mình?"
Từ con đường Originium, đồng đội đã khuất của hắn hiện lên, những cánh tay tàn tạ, vũ khí gãy nát níu giữ hắn ở lại.
Hắn rút ra một cây thương.
Mỗi thân xác bị đâm thủng, để lộ một chuỗi chữ. Cúi đầu, hắn nhận ra đó là những cái tên.
Hắn thấy tên cha hắn, tên ông hắn, tên vị Pasha, giáo hoàng, quan tòa dị giáo, hiệp đồng tiên phong, thợ mỏ...
Hắn lần theo Dòng Sông Tử Thần, đi ngang qua từng gương mặt của quá khứ.
Cuối cùng, các vị hoàng đế khắc tên mình nơi mũi thương.
Hắn giơ cao cây thương gãy nát, dồn toàn lực đâm thẳng vào Cánh Cổng khổng lồ - trước khi tiếng gầm dữ dội đánh thức hắn.
Vòng tròn ngoài khơi nứt toác mặt biển. Ngọn thương xuyên phá trời cao. Công trình vĩ đại, kết tinh từ tuyệt vọng và hy vọng của muôn phe, từ máu và nước mắt, đã được phóng thẳng vào cõi trời.
Và vào ngày ■■/■■, ■■ - Dijiang đã được phóng đi thành công.