| Loại vũ khí | Kiếm |
| Độ hiếm | ★★★★★★ |
Người đàn ông bước vào, nhanh tay đóng sầm cửa khu lán trại đơn sơ lại. Cánh cửa ngoan cố chỉ kịp phát ra tiếng kẽo kẹt khô khốc rồi bị đóng sập lại để ngăn cái lạnh thấu xương bên ngoài. Anh đưa mắt nhìn quanh rồi thở phào nhẹ nhõm. Con gái anh vẫn đang ngủ say trong vách ngăn nhỏ. Đứa con của Tộc Sói mới lên bốn, cũng là đứa khó dỗ ngủ nhất.
Vợ anh đang chuẩn bị vũ khí. Ống ngắm và Đơn Vị Thuật Pháp đã được tháo rời, linh kiện trải khắp mặt bàn. Cô đang tập trung hết sức để mài một lưỡi đoản kiếm thì chồng bước vào.
"Đang dọn dẹp giá vũ khí à?" Người đàn ông ngồi xuống phía đối diện, cạy nắp một hộp thịt đã được hâm nóng. Vừa đủ nóng để có thể ăn được.
"Anh này, chẳng mấy khi mà em đoán sai. Anh sẽ sớm dùng đến chúng mà đúng không?"
"Thực ra anh định đùa một chút, bảo là: "Em à, phán đoán của em về Cuộc Thi Săn sai hết rồi". Tiếc là mấy Lão Sói cũng nói y hệt như vậy, cứ như thể họ đọc được kịch bản bí mật mà em soạn sẵn cho họ ấy... Vậy là anh thua cược, anh sẽ phải dỗ con ngủ suốt một tuần tới... Nhưng em biết rồi đó, anh không thích thua đâu."
Người phụ nữ ném lưỡi kiếm đã mài sắc về phía chồng, ra hiệu cho anh kiểm tra độ cân bằng. Sau đó, cô cầm một khẩu súng lên để nạp đạn.
"Tộc Sói chưa bao giờ cùng quan điểm với Jakub. Các bang hội Landbreaker chắc chắn sẽ tan rã... Và một khi không còn "cùng phe", chúng ta chỉ có thể là hai thứ này: kẻ săn mồi hoặc con mồi... Bang hội phải săn lùng và xâu xé chúng. Chúng ta sẽ trở thành clannibal."
"Clannibal... Anh thích từ đó. Lão Louis cũng nói thế trong cuộc họp: "Vành Đai Văn Minh đang siết chặt cổ đám Landbreaker. Loài Sói không thể chết thế này được. Chúng ta phải xem liệu lũ bạn của mình có đáng để đưa lên bàn không..." Hừ! Lão già đó đúng là dẻo miệng."
"Vậy sẽ là Bộ tộc nào?"
"Bonekrusher. Chúng sùng bái Jakub quá. Lũ cuồng tín đó làm anh phát tởm."
"Còn phi vụ thì sao?"
"Một cuộc đột kích nhanh rồi rút gọn chăng? Đêm nay cướp nhu yếu phẩm rồi rút về ngay. Sẽ không ai biết là do Tộc Sói làm. Nếu khởi hành trong nửa giờ tới, có khi anh còn kịp về ăn sáng."
"Đừng quên chào tạm biệt con gái đó."
"...Có lẽ không nên đánh thức con bé."
"Anh chắc chứ?"
"Chắc mà. Nhiệm vụ này chỉ như đi dạo thôi..."
*RẦM*.
Người đàn ông sững người khi thấy vợ mình đập mạnh khẩu súng xuống bàn, nhìn anh đầy lạnh lùng. Một viên đạn chưa nạp lăn tròn trên mặt bàn, rơi khỏi góc, kêu keng trên sàn rồi tiếp tục hành trình vào góc lán trại. Anh biết vợ đã nhìn thấu lời nói dối của mình.
"Đừng nói dối em."
"Anh có bao giờ..."
"Đoán chi tiết cuộc họp của các anh chẳng khó đâu... Cuộc đàm phán của Jakub với Vành Đai Văn Minh đã đổ vỡ. Hắn và đám tay chân trung thành sẽ bị xé xác... Anh chỉ muốn một điều duy nhất: bảo toàn Tộc Sói trong thời buổi loạn lạc này." Người phụ nữ dừng lại, hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục. "Sói sẽ giết Sói. Bộ tộc buộc phải dọn dẹp nội bộ. Những kẻ đứng về phía Jakub sẽ bị loại bỏ. Ngay cả những con Sói từng lừng danh trong Vành Đai Văn Minh nhờ cướp bóc và giết chóc cũng sẽ bị vắt kiệt máu và bỏ mặc cho đến chết giữa vùng hoang dã. Và đó chưa phải là kết thúc. Một số người trong các anh sẽ bị cử đi gây chiến với các Bộ tộc khác. Chiến tranh trực diện và công khai. Dấu hiệu rõ mồn một đấy. Những kẻ ở Vành Đai biết rõ thời điểm tốt nhất để tấn công. Họ biết Tộc Sói chọn con đường khác hẳn với các Bộ tộc khác... Các anh muốn đẩy nhanh hồi kết của Landbreaker... Và một vài người đã tình nguyện dấn thân vào con đường tự sát này để Bộ tộc có thể tồn tại."
"Sao em đoán được?"
"Vì em đếm được nhiều hơn anh, anh yêu. Em thấy mắt anh rực sát khí."
"Em yêu, anh không sợ việc này... Có lẽ khi nhắm mắt lại, anh sẽ thấy Nonno đang đợi chúng ta ở căn biệt thự cũ tại Siracusa... Anh sẽ kể với ông rằng anh đã chăm sóc tốt cho người vợ yêu dấu, cho con gái nhỏ và tất cả những đứa trẻ khác... Anh sẽ kể rằng di sản của chúng ta vẫn sống mãi, dù là rong ruổi trên những đồng cỏ, đếm tiền trong ngõ nhỏ của thành phố, hay thậm chí là bắt đầu cuộc sống mới với tư cách là người Talos... Tên tuổi Famiglia chúng ta sẽ được rửa sạch bằng tên của Bộ tộc... Dù chúng ta chọn cuộc đời nào... Tộc Sói vẫn sẽ tự quyết định vận mệnh của mình..."
"Em sẽ đi cùng anh."
"Anh cấm. Anh chọn tham gia cuộc săn này và chấp nhận cái chết để mẹ con em được sống. Và em phải sống, ngay cả khi phải quên đi quê hương và từ bỏ Famiglia. Anh..."
Người đàn ông không thể nói tiếp. Bàn tay nhỏ nhắn của người con gái mở ra, để lộ viên đạn đã lăn vào góc khi nãy.
"Săn bắn thuận lợi nha, Papa..."
Con bé vừa thức giấc và chỉ nghe được một phần câu chuyện, nhưng thế là đủ. Ban đầu anh định rời đi mà không từ biệt, và đã phải tôi luyện quyết tâm bằng cách đi bộ thật lâu trong cái lạnh cắt da. Nhưng những lời cổ vũ dịu dàng đó đã đập tan mọi thứ, kéo anh ra khỏi dòng sông vĩ đại mang tên Cái Chết.
"Cha..."
"Chúng ta gắn kết bằng máu mủ, và đó là cách di sản được truyền lại, phải không cha?"
Những bàn tay mềm mại, nhỏ bé và thô ráp nắm chặt lấy nhau.
"Chừng nào lũ trẻ còn chưa được tự do rong đuổi giữa vùng hoang dã, thì không ai có thể giết được chúng ta. Không một ai."